Mẹ đơn thân nuôi con và cuộc hôn nhân đổ vỡ

(Người mẹ đơn thân nuôi con) Tôi đã sẵn sàng để chấp nhận dành một chỗ cho anh, nhưng chỉ là vị trí bên lề cuộc đời. Con gái của chúng ta có thể tha thứ cho anh, nhưng tôi thì không bao giờ !

 

Tốt nghiệp, đám cưới, sinh con… những khoảnh khắc ấy đáng lý phải tràn đầy hạnh phúc cho các bậc cha mẹ thấy con cái thành đạt và yên bề gia thất. Nhưng đối với tôi (một người mẹ đơn thân) chỉ là cảm giác giận dữ. Tôi tức giận là bởi giờ đây, khi con gái chúng ta đã trưởng thành, những khó khăn khốn khó đã qua đi thì anh lại muốn bước vào đời nó, đòi được cùng chia sẻ những khoảnh khắc tốt đẹp trong khi những lúc hai mẹ con vất vả ê chề anh chẳng bao giờ có mặt.

 

Tâm sự của một người mẹ đơn thân

 

Người mẹ đơn thân và cuộc hôn nhân đỗ vỡ

Khi chúng ta ly dị, con gái chúng ta mới lên 5 và anh đã quyết định không muốn là một phần của đời nó nữa. Tôi biết anh bị tổn thương khi tôi quyết định kết thúc cuộc hôn nhân, nhưng đâu phải vì thế mà anh khiến con gái chúng ta bị liên lụy. Đó không phải là thời điểm dễ dàng cho hai ta. Rồi anh chấp nhận rút lui, từ chối luôn việc chi tiền cấp dưỡng. Có những lúc tôi không thể chạy được tiền lo ăn uống hay hóa đơn điện nước nhưng vẫn không thể để con lạnh và đói. Tôi nhận ra bổn phận của anh đối với tôi đã hết, nhưng anh cần nhớ, với đứa con thì anh vẫn còn.

 

Con bé rất nhớ anh. Tôi nhớ hồi lên 8 nó muốn liên hệ với anh. Mặc dù không nhiều đầu mối ngoài một địa chỉ và số điện thoại, nhưng cả hai mẹ con vẫn cố lần tìm anh. Con bé năn nỉ anh đến gặp nó và anh đã đưa nó đi chơi vài lần. Một hôm, ngay trước khi kết thúc năm học, anh quay trở lại nhà tôi, yêu cầu tôi nói cho con biết là anh không thể gặp nó nữa. Tôi từ chối, bảo anh trực tiếp nói với con. Tôi yêu cầu anh đợi con bé ở nhà. Thế mà anh cũng không thể chiều mẹ con tôi một yêu cầu nhỏ nhoi ấy.

 

Không ghé nhà đợi, anh chặn hai mẹ con ở góc phố khi chúng tôi ở trường về, nói với con: “Bố không thể gặp lại con nữa, bố không biết làm gì với con và bố con mình không có gì chung. Bố sẽ quay trở lại gặp con khi con 12 tuổi, lúc ấy hai bố con sẽ nói mọi chuyện tốt hơn”. Anh lại bỏ con gái chúng ta mà đi một lần nữa khiến đoạn đường về nhà của hai mẹ con đẫm nước mắt.

 

Người mẹ đơn thân và cuộc hôn nhân đỗ vỡ

 

Những buồn vui của người mẹ đơn thân và cô con gái

Tuổi 12 đến với con bé mà chẳng tăm hơi tin tức gì về anh, không lời thăm hỏi sinh nhật, không thiệp mừng Giáng sinh, không quà cáp…  như thể với anh con chúng ta không hề hiện hữu. Vào dịp sinh nhật thứ 13, con bé hỏi tôi: “Mẹ có nghĩ là bố nhớ hôm nay sinh nhật của con không?” Tôi nghe mà tan nát lòng. Sao anh lại có thể đối xử với con gái mình như thế?

 

Khi con bé trưởng thành, tôi gắn bó với những vui buồn, thành công, thất bại thời thanh xuân của nó không có sự trợ giúp nào từ anh. Rồi bây giờ, chúng ta có một đứa cháu ngoại xinh đẹp thì lại chẳng có ai để tôi cùng chia sẽ niềm vui, chẳng có ai để tôi nói: “Hãy nhìn xem chúng ta đã làm được gì!”. Bởi vì anh đâu có nhúng tay vào, chỉ mỗi mình tôi làm. Một tay tôi, một người mẹ đơn thân phải băng vết trầy đầu gối, nấu nướng các bữa ăn, giặt giũ, ủi, xếp dọn đồng phục cho con đến trường.

 

Thế rồi đùng một cái, bây giờ khi những khó khăn đã qua đi, mẹ con chúng tôi đang nhận được phần thưởng vì những gì đã vượt qua thì anh lại muốn cùng chung hưởng thứ hào quang hạnh phúc ấy. Anh muốn cầm tay con bé đi giữa hai hàng ghế ngày đám cưới của nó, muốn đọc bài chúc mừng nhân danh "cha của cô dâu". Anh chẳng có kỷ niệm thời thơ ấu nào với nó để kể chứ đừng nói là khi nó lớn khôn.

 

Đơn giản là người mẹ đơn thân như tôi không thể tiêu hóa nổi thói đạo đức giả và tôi cũng không muốn từ chối đứa con gái mình sự hiện diện của bố nó ở đám cưới. Đó là lý do tôi đồng ý để anh dự đám cưới con gái chúng ta, nhưng không cho phép anh dẫn con lên bàn thờ và để anh đọc lời phát biểu. Tôi không biết con bé sẽ chọn ai giúp làm những nhiệm vụ ấy, nhưng tôi biết rõ người ấy chắc chắn không phải là anh.

 

Anh chẳng có kỷ niệm thời thơ ấu nào với nó để kể chứ đừng nói là khi nó lớn khôn.

 

Bởi vì tôi đã nuôi dậy con gái mình để nó trở thành một phụ nữ biết quan tâm và có lòng vị tha, trắc ẩn, nên con bé đã quyết định muốn có anh trong đời nó, điều mà anh đã từ chối con bé khi cắt đứt liên lạc với hai mẹ con tôi trong bao năm. Và tôi đã sẵn sàng để chấp nhận dành một chỗ cho anh, nhưng chỉ là vị trí bên lề cuộc đời của người mẹ đơn thân. Con gái của chúng ta có thể tha thứ cho anh, nhưng tôi thì không bao giờ!

 

Kí tên

Vợ cũ của anh!