Tâm sự của những bà mẹ đơn thân khiến chúng ta nghẹn lòng

Tâm sự của những bà mẹ đơn thân trên Facebook này liệu có khiến chúng ta phải nhìn lại quan niệm về hai chữ Gia Đình mà sách giáo khoa đang truyền tải? 

 

Buồn vui mẹ đơn thân là một điều mà có lẽ không người phụ nữ nào mong muốn nói đến. Bởi con đường đó có Hạnh Phúc nhưng cũng rất nhiều Cay Đắng, Chua Chát. Họ phải đối mặt với dư luận, xã hội và với cả chính những đứa con thơ ngây. Và những quan niệm của xã hội về hai chữ Gia Đình đôi khi cũng gây nên nhiều đau lòng cho các bà mẹ đơn thân. Tâm sự từ nỗi lòng của người mẹ đơn thân liệu có khiến chúng ta phải nhìn lại quan niệm về hai chữ Gia Đình mà sách giáo khoa đang truyền tải? 

 

Hội những người mẹ đơn thân đăng trên facebook

Nguyên văn nội dung của nickname Bình Yên (chị là hội viên của hội Vầng Trăng Khuyết)

 

Hội những người mẹ đơn thân trên MXH

“Kính gửi ông Bộ trưởng Bộ Giáo Dục,


Tôi là một bà mẹ đơn thân và đang nuôi một cô con gái năm nay 9 tuổi.


Là một người phụ nữ, khi kết hôn và sinh con, không ai mong sẽ phải chịu cảnh đổ vỡ. Ông chắc cũng có một gia đình và ông chắc cũng hiểu điều này. Cuộc sống có nhiều điều không giống cổ tích và không phải cứ muốn là được. Và tôi phải chấp nhận.


Là một người mẹ đơn thân, tôi phải cố gắng rất nhiều. Từ việc phải lo tài chính để đảm bảo con được học hành đầy đủ, đến việc chăm sóc con bằng cả tình thương của bố lẫn mẹ. Phải vượt qua dư luận của những kẻ tự cho mình là gia đình hạnh phúc, gia đình có văn hóa để đánh giá. Hy vọng ông hiểu khó khăn nhường nào.


Những khó khăn đó chẳng là gì, vì khi đã chấp nhận tôi coi nhẹ điều đó.
 

Nhưng… cách đây 1 tháng, con tôi trở về nhà với tâm trạng rất buồn bã. Nó bảo: Mẹ ơi, hôm nay con học bài về gia đình. Thầy dạy gia đình phải có đủ bố và mẹ. Mình không phải gia đình đúng không mẹ? Mẹ ơi, con muốn có cả bố và mẹ… Thưa ông, nếu ông ở vị trí tôi, ông sẽ cảm thấy thế nào?
 

Hôm nay tôi đọc trên mạng, một bà mẹ đơn thân đăng tuyển Bố để chụp hình gia đình hạnh phúc. Cũng bởi vì con gái cô ấy bị thầy cô giao bài tập phải nộp ảnh gia đình hạnh phúc, phải có đủ bố lẫn mẹ. Thưa ông, ở vị trí cô ấy, ông sẽ nghĩ sao?
 

Thưa ông, tôi xin hỏi ông thế nào là HẠNH PHÚC?
 

Để tôi giải nghĩa cho ông hạnh phúc của chúng tôi nhé. Hạnh phúc, từ khi còn bé tôi được cha tôi, một nhà giáo, dạy rằng: Là gia đình ấm no, sum họp, mọi người mạnh khỏe yêu thương nhau. Không có cái từ nào là phải có đủ bố, mẹ, anh, em hết. Và chúng tôi lớn lên vẫn yêu thương lo lắng cho nhau dù khi còn đủ ba mẹ lẫn khi mẹ mất và có mẹ mới. Vì chúng tôi hiểu rằng, hạnh phúc phải là sự yêu thương từ đáy lòng, chứ không phải là một vở kịch cần đủ các vai diễn BA, MẸ, CON. 


Và giờ đây, tôi cũng luôn dạy con tôi hạnh phúc từ lòng yêu thương ông bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, yêu thương nhân ái với đồng loại. Và nếu ông hỏi chúng tôi có hạnh phúc không? CHÚNG TÔI RẤT HẠNH PHÚC VÌ CHÚNG TÔI CÓ TÌNH YÊU THƯƠNG THỰC SỰ!
Con chúng tôi, chúng chỉ là những đứa trẻ non nớt. Cũng như con ông, chúng được quyền có tuổi thơ vui vẻ, vô lo vô nghĩ.


Ấy thế mà, nhờ những bài giảng gia đình mà chính ông và cái Bộ Giáo Dục do ông lãnh đạo phê duyệt, chúng bị tổn thương nghiêm trọng! Bị phân biệt đối xử, bị xa lánh. Tuổi thơ của chúng, dù chúng tôi đã cố gắng gấp đôi, gấp 3, thì cũng vì bài giảng của các ông mà trở nên méo mó và đen tối.
Tôi xin hỏi ông, ông có hiểu cụm từ CÔNG BẰNG BÁC ÁI trong quyền con người mà chính Hồ Chủ Tịch vĩ đại từng nêu không?


Và ông và cái bộ của ông đã hiểu HẠNH PHÚC thực sự chưa?


Là một công dân có đủ mọi quyền công dân, là một người mẹ, tôi kết tội ông và các đồng nghiệp của ông CÓ TỘI với trẻ thơ”.

 

Câu chuyện về cô gái trẻ làm mẹ đơn thân ở tuổi 21

Một tâm sự của bà mẹ đơn thân khác cũng được chia sẻ trên Faceboook NEU Confessions khiến nhiều người tiếc thương cho cô gái trẻ. Vì tình yêu, cô đã chịu nhiều sóng gió bởi mang thai và phải làm mẹ đơn thân khi còn quá trẻ. Chẳng những vậy, cô còn không nhận được sự ủng hộ của người bạn trai và gia đình.

 

Câu chuyện về cô gái trẻ làm mẹ đơn thân tuổi 21

Câu chuyện về cô gái trẻ làm mẹ đơn thân tuổi 21

 

"Hôm nay là ngày 8/3, ngày mà con gái được vui mừng, hạnh phúc. Mình cũng vậy nhưng hơi khác một chút là các bạn vui cùng người yêu, còn mình, mình vui cùng con trai của mình.

 

Nói thế nào nhỉ? Mình là 1 “Single Mom – Mẹ đơn thân”. Mình 21 tuổi , đang học đại học và là mẹ của 1 bé trai gần 2 tuổi. Có bạn thở dài và nói: “Chắc vất vả lắm nhỉ?”. Tất nhiên, vất vả chứ! Nuôi 1 đứa con đâu phải dễ dàng, nếu có đủ đầy cha mẹ và kinh tế vững thì mới hạnh phúc được, đằng này, mình chỉ có 1 mình.

 

Mình cũng từng hạnh phúc khi yêu anh (bố em bé) . Chúng mình quen nhau khi mình học lớp 12 và anh vào năm nhất đại học. Tình yêu mong manh, dễ vỡ rồi bọn mình cũng chia tay nhau. Lên đại học, mình học 1 trường khá tốt. Mình gặp anh, anh ngỏ lời tiếc nuối và nói muốn quay lại. Mình đồng ý và lại bắt đầu xây dựng lại từ đầu.

 

Sẽ chẳng có gì nếu mình không cảm thấy cơ thể khác lạ, buồn nôn và rất thèm đồ chua. Mình mua que thử và kết quả là 2 vạch. Mình nghĩ đến cảnh về quê bị dè bỉu, thấy sợ hãi. Mình nói với anh, mong anh che chở nhưng anh đã chối bỏ nó, khước từ quyền làm cha của mình.

 

Anh nói: "Bỏ đi em, mình còn tương lai, em sẽ là phiên dịch viên còn anh là kĩ sư xây dựng. Mình không để được. Anh bảo bạn anh đưa em đi bỏ nhé". Anh bắt mình đi phá thai, mình nghĩ làm vậy thật ác độc. Đó không phải là giết người à? Mà giết chính con của mình đấy?

 

Sau tất cả những tranh cãi, anh van nài có, cầu xin có, quát nạt có, dọa dẫm có, mình vẫn quyết định giữ lại đứa bé. Nó chẳng có tội tình gì cả. Bố chối bỏ, cả mẹ cũng nhẫn tâm phá thì thật tội lỗi. Giả sử có phá đi, tương lai sáng sủa thì lương tâm mình có an yên được không? Hay cả đời sống trong mặc cảm tội lỗi?

 

Kết quả là anh bỏ mình, khuyến mại thêm cái bào thai nhỏ. Mình khóc nhiều, suy sụp nhiều, chỉ biết cố đi học rồi xin đi dịch tích tiền chuẩn bị cho con. Mình giấu gia đình vì ở quê tai tiếng là điều kinh khủng. Mình bảo lưu học 1 năm. Mình sẽ tự nuôi con, bằng mồ hôi, máu và nước mắt.

 

Ngày đó cũng đến, mình sinh em bé an toàn trong bệnh viện. Chỉ có 2 mẹ con ôm nhau, tủi thân lắm chứ. Trộm vía, em bé nhà mình rất ngoan và rất giống bố, giống từ vết chàm đỏ trên cánh tay đến khuôn mặt, sống mũi.

 

Mình rất hạnh phúc khi được làm mẹ nhưng cũng rất lo , nếu không đủ khả năng nuôi con tốt thì sao? Nếu sau này con hỏi bố thì sẽ trả lời thế nào?

 

Cuộc sống cứ vậy trôi đi, bây giờ con đã gần 2 tuổi và mẹ cũng gần xong năm 2 đại học. Nhìn lại tất cả, mình thấy mình được nhiều hơn mất. Mình trưởng thành hơn, vững vàng hơn, sống tĩnh lặng hơn. Mình không còn cảm giác hận bố em bé nữa. Cuộc sống lúc này chỉ có con.

 

Mình kể câu chuyện cuộc đời của mình không phải khoe mình giỏi hay câu like (thích), chỉ đơn giản muốn các bạn nữ đọc được thì hãy yêu bằng lý trí. Các bạn nam nếu “lỡ” được hay bị làm bố thì hãy can đảm nhận, đừng như bố em bé mình. Ngẫm lại thì "Đàn bà lãi nhất đứa con".".

 

Con người suy cho cùng vẫn chỉ là những kẻ yếu đuối cứ tự nhìn cái bóng của mình phản chiếu qua ánh mắt người khác rồi tự hỏi mình có làm mất lòng ai không, thay vì tự hỏi mình sống có hạnh phúc không? Có vui vẻ không? Thế nên hãy luôn tin rằng đi trên một con đường lạ có lúc phải tự đi một mình, có thể sẽ rất cô đơn, nhưng cuộc đời nằm trong tay mình chứ không phải nằm trong ánh mắt của người khác. Hãy vững tin mà đi rồi cuộc đời sẽ luôn đền đáp cho những ai đã sống hết mình.

 

Nguồn : Sưu tầm